truyen sex nung ve dem, truyen sex hay, truyen nguoi lon

Hắn ngập ngừng mãi mới dám cầm điện thoại lên. Hắn viết, lại ngập ngừng mãi mới nhấn gửi:“Hôm nay em gặp chị nhé, chị gái!”. Hắn nhấn mạnh chứ chị gái trong tin nhắn mà cảm thấy trái tim mình đang tê tái. Chờ đợi. SMS trả lời: “Quán Đinh. 3 giờ chiều.”.

Chỉ chừng ấy thôi cho một cuộc gặp gỡ. Chỉ như vậy thôi hắn cũng cảm thấy mình đang sống lại và nhen nhóm một điều gì đó rất mong manh trở về trong tâm hồn. Hắn đã chờ đợi được đến lúc có thể gặp lại chị. Hắn muốn nói với chị biết bao nhiêu lời nói yêu thương ngọt ngào, nhớ mong mà hắn đã dằn vặt suốt bao nhiêu ngày qua.
Ba tuần. Linh viện đủ mọi lý do để khước từ những cuộc hẹn của hắn. Lạnh lùng như chưa bao giờ quen biết và yêu thương hắn. Để mặc hắn với những câu hỏi vụn vỡ, bỏ ngỏ trong đau đớn.
Ba tuần. Hắn ngồi nhâm nhy ly café đen nguội đắng ngắt một mình trên Đinh. Nhớ. Hốt hoảng. Và cô độc. Sau một nụ hôn rất nhẹ.
Chiều Hoàn Kiếm, tháng mười lao xao buồn. Gió heo may chậm chạp chạm những cửa ô thành phố, bao nhiêu, bao nhiêu điều gom góp lại cũng đủ cho một chút hơi lạnh nhẹ nhàng thấm vào đôi bàn tay gầy gầy của chị. Hắn và chị đã gặp nhau trong những ngày đầu tháng mười heo may gió ấy. Và rồi ngồi lại bên nhau trong rất nhiều những vu vơ đời thường.
Chị hơn hắn 3 tuổi.
Chị vừa bước chân vào năm hai Đại học, còn hắn vẫn ở cái thời học trò vô tư của tuổi mười bảy. Nhưng từ lần đầu tiên gặp chị nơi quán quen cũ kĩ ấy, khi những đóa cúc vàng đang sắp tàn vì bà chủ nhiều ngày không chịu thay hoa mới, hắn đã không thể rời mắt khỏi chị. Người con gái có mái tóc xõa ngang lưng, đen bóng với đôi mắt thăm thẳm như không bao giờ ngừng nổi sóng. Một người con gái dịu dàng và xa lạ với tất cả những cô gái mà hắn đã từng gặp.
Tuổi mười bảy, lần đầu tiên hắn có cảm giác thôi thúc phải ở lại bên cạnh một ai đó. Không phải để được chăm lo cho một người con gái yếu đuối, như lý tưởng của biết bao nhiêu chàng trai khi ấy, hắn chỉ có một cảm giác duy nhất, muốn được nép vào ngực chị, được chị ủ ấm trong vòng tay tròn đầy của riêng chị.  Không phải vì hắn thiếu thốn tình cảm yêu thương của cha mẹ. Không phải hắn lạc lõng giữa phố xá. Chỉ đơn giản hắn chưa bao giờ hết day dứt về người chị gái đã mất từ trước khi hắn ra đời. Hắn đã khao khát đi tìm một người chị – một thiếu nữ Hà thành từ rất xưa. Hắn trăn trở suốt mười bảy năm với cuộc tìm kiếm chưa có câu trả lời ấy. Và rồi, hắn gặp Linh, chưa bao giờ hắn cảm giác về ai rõ nét đến như vậy. Hắn thầm gọi Linh là chị gái của riêng mình. Ngay từ lần đầu tiên khi nhìn chị một mình giữa không gian thân thuộc của Đinh, hắn đã có cảm giác ấm áp. Cái cảm giác mà hắn đã tìm kiếm suốt bao nhiêu năm qua.
Hắn chưa bao giờ chia sẻ với ai nhiều đến như thế. Hắn không hề biết mệt mỏi để nghĩ về chị cả ngày lẫn đêm. Hắn thức trắng và nói với chị: “Bé sẽ canh giấc ngủ cho chị.”, “Đêm nay có bé rồi chị đừng khóc nhé!”… Hắn thấy mình bé nhỏ lắm cứ mỗi lần ở bên cạnh chị. Hắn và chị đã đi qua biết bao nhiêu con phố thân quen của Hà Nội, đã cùng nhau đếm những khoảnh khắc tinh khôi nhất của Hoàn Kiếm. Hắn tin rằng hắn đã tìm thấy điều mà suốt mười bảy năm qua hắn đi tìm. Trái tim lạnh giá cứ được ủ ấm thêm lên trong những khoảnh khắc yêu thương trọn vẹn.
Có lần, vì lạnh quá, chân tay hắn cứ tím và sưng vù lên, hắn vẫn lẩy bẩy đứng cùng chị trên cầu Long Biên lộng gió. Rồi rất nhẹ nhàng, với một nụ cười dịu dàng, chị nắm lấy bàn tay của hắn và siết chặt. Chưa khi nào hắn thèm hơi ấm của chị đến như vậy và hắn khóc, khóc òa như một đứa trẻ con bị ấm ức điều gì đó lâu ngày. Chị ôm hắn, để mặc hắn dịu đầu vào ngực mình. Hắn cảm nhận được làn da mịn màng và ấm nóng của chị. Hắn thảng thốt, có điều gì loạn nhịp trong vòng cảm xúc của trái tim hắn.
Những buổi chiều lạnh đến tê người của những ngày cuối năm Hà Nội, hắn hạnh phúc đi bên chị. Nghe giọng nói ấm áp của chị thủ thỉ bên tai về rất nhiều những yêu thương của thành phố nơi chị và hắn sinh ra.
– Nếu sau này bé đi lấy vợ, bé muốn chụp ảnh cưới ở đâu? – Chị nhìn xa xăm rồi bỗng dưng hỏi hắn.
– … Vậy chị sẽ thích chụp ở đâu? – Hắn cũng trả lời vu vơ như đang bận lắng nghe tiếng vọng từ đâu đó.
Tiếng chị thì thầm:
– Chị chỉ muốn có một bộ ảnh áo dài đen trắng chụp ở cầu Long Biên. Đôi khi lạ lắm nhé, chị cứ mơ thấy mình đứng trên cầu nhìn xuống dòng sông thăm thẳm ấy. Không biết để làm gì và rồi bé xuất hiện  nắm chặt lấy tay chị.
Những lúc ấy, Linh khẽ nắm lấy tay hắn và siết chặt như chỉ sợ rời xa.
– Bé sẽ mãi ở bên cạnh chị, sẽ nắm thật chặt lấy tay chị. Bé sẽ không bao giờ buông tay chị. Bé hứa. – Hắn nói những lời đó mạnh mẽ, chắc nịch, như thể vĩnh viễn hắn sẽ giữ lời hứa. Bởi hắn cảm nhận sâu sắc tình yêu thương vô tận mà hắn dành cho chị.
Hắn thì thầm bên tai chị: “Bé yêu chị gái của bé nhiều lắm!”. Những khi ấy, hắn và chị trao cho nhau những nụ cười rất ấm nóng.
Và mùa đông đã qua đi. Mùa đông đầu tiên hắn tìm thấy điều mà cả đời này hắn theo đuổi. Hắn đã nghĩ rằng, trái tim hắn sẽ bình yên vì mãi mãi hắn đã có chị bên đời. Mùa đông và những ngày sau đó sẽ chẳng còn cô đơn kéo dài nữa. Hắn mộng ước nhiều hơn cho tương lai của hắn và chị.
Một năm đi qua.
Một mùa thu nữa đã về.

1 2
Bình luận

Để lại ý kiến, góp ý các vấn đề về website bạn nhé

Cùng chuyên mục
Nhật kí không trọn vẹn 1 – Rapper LK Nhật kí không trọn vẹn 1 – Rapper LK - 981 lượt xem
Có thể đây là những gì mà tôi cố gắng nhớ thật chi tiết những gì mà tôi đã trải qua trong thời gian tôi lớn lên và cho đến...
Kết thúc khi chưa từng bắt đầu Kết thúc khi chưa từng bắt đầu - 1.00K lượt xem
Nó và hắn, hai con người của hai thế giới, hắn không phải là mẫu người nó thích và chưa bao giờ, dù chỉ là một thoáng thôi, nó nghĩ...
Xin được gọi đó là tình yêu Xin được gọi đó là tình yêu - 1.13K lượt xem
Một cảm giác Phi không thể gọi tên nhưng nếu được phép gọi tên thì Phi nghĩ đó là tình yêu. Cậu vẫn nhớ cảm giác xao xuyến khi lần...
Nắng luôn cùng mây chiếu sáng mà! Nắng luôn cùng mây chiếu sáng mà! - 1.19K lượt xem
Và một chút tình cảm của tuổi mười bảy đến bất chợt, hòa tan vào những suy nghĩ ngốc nghếch, ngờ nghệch của tuổi học trò mơ mộng…   –...
Lọ thủy tinh tuổi mười bảy Lọ thủy tinh tuổi mười bảy - 1.17K lượt xem
Lúc nhỏ, chúng tôi thường hay nằm cạnh bên nhau trên sân thượng, hướng mắt nhìn lên bầu trời rộng và chi chit những sao, chỉ tay ra đếm những...
Hành lang vắng Hành lang vắng - 1.01K lượt xem
Đã bao lâu rồi nó đã quen với cái cảm giác luôn thèm khát một chốn yên tĩnh cho riêng mình, một nơi chỉ có nó, một mình nó mà...
Người lạ quen thuộc Người lạ quen thuộc - 1.16K lượt xem
  Kỳ nghỉ   Năm giờ ba mươi. Bật dậy. Ca làm việc quá sớm khiến Danny cảm thấy mặt mày xây xẩm vì ngái ngủ, đi hai bước ngáp...
Em sẽ chờ anh, quán cũ, giờ cũ Em sẽ chờ anh, quán cũ, giờ cũ - 956 lượt xem
Chỉ có một điều là tất cả những cử chỉ, hành vi của anh ngày hôm đó khiến nó biết rằng, có một anh chàng áo hồng đang để ý...
Một cuộc gọi nhầm số Một cuộc gọi nhầm số - 1.82K lượt xem
Một giọng hát buồn, không hề quen, trái lại còn rất lạ. Người ấy nói nhớ Đan, nhưng không phải Khiêm, mà Khiêm cũng chưa lần nào hát cho Đan...
Gió ấm mùa đông (Kì 2) Gió ấm mùa đông (Kì 2) - 1.43K lượt xem
Nắng bỗng gợn nhẹ. Giọng đứa con trai mà nó yêu mến vô cùng vừa thốt ra câu mà nó mong chờ nhất. Câu nói đó… nó đã chờ đợi...